Hà Nội chi 400 tỷ để ứng phó với sự vô trách nhiệm và thiếu ý thức cộng đồng của Nguyễn Hồng Nhung

C.o.v.i.d-19 có thể lây lan diện rộng theo cấp số nhân: từ một người lây cho ba người, thành chín người, rồi thành 81 người và tăng lên nhanh chóng để trở thành một d.ị.ch b.ệ.n.h khó kiểm soát như tại Hàn Quốc.

Tại một đất nước mà tổng sản phẩm nội địa là 1.531 nghìn tỷ đôla, từ một cá nhân thiếu trá.ch nhiệm được biết đến là “b.ệ.n.h nhân 31”, số người инιễм b.ệ.n.h từ 28 người vào ngày 13/2, tăng nhanh chóng thành 7.041 vào ngày 8/3. Trong 24 ngày, số người инιễм b.ệ.n.h tăng gần 300 lần và vẫn đang tiếp tục tăng ở một đất nước với nền kinh tế hùng mạnh.

Tình trạng này có thể trở nên n.g.h.i.ê.m t.r.ọ.n.g như thế nào ở một đất nước kém pha’t triển hơn như Việt Nam? Chủ tịch tổ chức Y tế Thế giới WHO, ông Tedros Adhanom, trong bài pha’t biểu vào ngày 5/3 đã nhận định sự đáng lo ngại cho các đất nước có tài nguyên y tế còn yếu kém.

Một cá nhân khi chưa có biểu hiện b.ệ.n.h có thể truyền инιễм cho đến 15% những người đã tiếp xúc. Lấy ví dụ chuyến bay VN0054, trong 197 hành khách, ba người có thể đã инιễм b.ệ.n.h. Từ chỉ một cá nhân, để kiểm soát b.ệ.n.h d.ị.ch, chính phủ sẽ phải liên lạc đến gần 80% những người đã có tiếp xúc để có thể bảo đảm kiểm so.át 90% b.ệ.n.h d.ị.ch. Hy vọng 10% càng trở nên xa vời và khó khăn với một đất nước nhỏ khi một b.ệ.n.h nhân trở thành hai hay ba b.ệ.n.h nhân đã được x.á.c nhận trong ngày hôm nay.

Liệu “b.ệ.n.h nhân 17” của Việt Nam có biết đến những thông tin và nghiên cứu có sẵn (hoàn toàn miễn phí và dễ dàng tìm k.i.ế.m) khi quyê’t định không khai báo y tế cho các cơ quan chức năng? Liệu sự giáo dục của nước Anh có nhấn mạnh trách nhiệm của cá nhân đối với xã hội?

Mặc dù chức trách Việt Nam đã có những hành động kịp thời, khả năng lây инιễм cao của C.o.v.i.d-19 vẫn là không thể phủ nhận. Mặc dù biện pha’p phòng tránh b.ệ.n.h d.ị.ch hiệu quả nhất chỉ là rửa tay và tỷ lệ t.ử v.o.n.g của b.ệ.n.h d.ị.ch được ước tính là 3,4%, sự vô trách nhiệm của cá nhân sẽ khiến mọi nỗ lực kiểm soát b.ệ.n.h d.ị.ch của các bác sĩ và nhân viên y tế ở tiền tuyến, lực lượng công an quân đội và cán bộ Nhà nước trở nên vô nghĩa.

Sự bất tiện của một số người sẽ trả giá bằng sự bất an của toàn xã hội. Theo điều 8 Luật phòng chống truyền nhiềm được ban hành năm 2007, hành vi che giấu hoặc không khai báo kịp thời theo quy định pha’p luật, trong trường hợp này là quyê’t định 173/QD-TTg của Thủ tướng Chính phủ trong trường hợp của “b.ệ.n.h nhân 17” có thể bị x,ử phạt hành chính và chịu trách nhiệm hình sự. Nhưng liệu mức phạt 500 nghìn đến một triệu đồng theo khoản 2 Điều 6 Nghị định 176/2013/NĐ-CP có quá khập khiễng với con số 400 tỷ đồng mà Hà Nội đã phải chi cho cơ sở vật chất, trang thiết bị… phòng chống d.ị.ch C.o.v.i.d-19?

400 tỷ đồng này và bất kỳ chi phí liên quan đến kiểm soát b.ệ.n.h d.ị.ch không chỉ là trách nhiệm bă’t buộc của cá nhân nữ “b.ệ.n.h nhân 17” mà còn là bài học cho những người vì sự ích kỷ của bản thân mà coi thường an toàn và mạng sống của toàn xã hội.

(Vnexpress)

Leave A Reply